Kính thưa quý vị độc giả, bữa nay trời nắng nóng, tự nhiên thèm cái gì mát mát nên tôi quyết định ngồi xuống viết một bài tản mạn về kem.
Tính đến nay, tôi sống và làm việc ở Nhật Bản cũng đã ngót nghét hơn 6 năm trời. Ở xứ này thì đủ loại kem, từ kem tươi cho tới kem đông lạnh, món nào vị cũng ngon và đậm đà lắm quí vị ơi. Bản thân tôi thì hay mua kem ở siêu thị cho tiện, mà gu của tôi cũng đơn giản, quanh đi quẩn lại chỉ chuộng mấy món quen thuộc như kem sô-cô-la, kem vanilla, hoặc là ănluôn một cây kết hợp cả hai vị.
Vào mùa hè, trời oi bức nên tôi ăn kem nhiều hơn để giải nhiệt cơ thể. Cứ đều đặn mỗi Chủ Nhật đi siêu thị, tôi lại lựa mua 2 cây kem đem về bỏ tủ lạnh ăn từ từ. Mỗi cây giá 105 yên — tính theo tỷ giá hiện tại khoảng 165 đồng một yên Nhật thì 105 yên tính ra tiền Việt khoảng 17 ngàn 325 đồng. Giá cả như vậy cũng hợp lý chuẩn cho một món giải khát ngày hè.
Cây Kem Tươi 100 Yên Ở Siêu Thị Lamu
Nói là mua kem tủ đông vậy thôi, chứ thiệt tình tôi vẫn thích ăn kem tươi hơn. Ở Nhật có một hệ thống siêu thị tên là Lamu. Đây là dạng siêu thị mở cửa suốt 24 giờ, chuyên bán đủ thứ loại thực phẩm và đồ ăn thức uống hằng ngày. Nghe tới “siêu thị 24h” chắc nhiều người nghĩ giá sẽ đắt, nhưng không đâu, đồ ở Lamu rẻ bèo à. Bởi vậy, Chủ Nhật nào tôi cũng xách giỏ tới đó gom đồ ăn cho cả tuần sau.

Đặc biệt, ở Lamu có bán kem tươi siêu rẻ, chỉ đúng 100 yên một cây (khoảng 16 ngàn 500 đồng thôi). Rẻ thì rẻ thiệt mà chất lượng ngon lành lắm nghen! Kem ở đây có hai vị cơ bản là vanilla và sô-cô-la. Tôi thì hay ăn kem hỗn hợp cả hai vị. Cắn một miếng, cái vị beo béo của kem hòa quyện cùng mùi thơm phức của vanilla, xen lẫn chút vị nhẫn đắng của sô-cô-la, ta nói nó hấp dẫn gì đâu, nhất là giữa cái nắng nóng của trưa hè.

Mà ăn kem tươi ở đây cũng có cái thú vị. Thường người ta sẽ đựng kem trong một cái hộp nhựa nhỏ vừa vặn với giá 100 yên, hay là đựng vô trong một cái bánh hình nón (bánh ốc quế). Riêng tôi, ăn kem tươi là phải đựng trong cái bánh hình nón ăn nó mới ngon, vừa liếm kem vừa cắn cái bánh giòn rụm thấy đã gì đâu á!

Tiếng Chuông Kem Dạo Và Ký Ức Về Ba
Ngồi ăn cây kem tươi nơi xứ người, tự nhiên lòng tôi chùng xuống, ký ức tuổi thơ ở quê nhà lại mồn một ùa về. Tôi nhớ hồi nhỏ xíu, làm gì có tủ lạnh hay siêu thị tiện lợi như bây giờ. Muốn ăn kem là phải đợi những người bán kem dạo chạy xe ngang qua.
Nghĩ tới đây, tôi lại thấy thương ba tôi quá chừng. Hồi đó, ba tôi cũng từng có một thời gian bươn chải bằng cái nghề đạp xe đi bán kem dạo. Giờ ngồi ngẫm lại mới thấy thấu hiểu cái nỗi cực khổ của ba tôi và những người bán kem dạo. Giữa những ngày nắng gắt cháy da cháy thịt, ba tôi phải gồng mình đạp chiếc xe cọc cạch đi mấy chục cây số, len lỏi vô từng con hẻm nhỏ để mời khách mua từng cây kem đổi lấy vài đồng lời ít ỏi. Sau một thời gian vất vả quá mà thu nhập chẳng bao nhiêu, ba tôi nghỉ bán, lui về ở nhà làm rẫy.
Kem tuổi thơ hồi đó ăn ngon mà rẻ rề hà. Cứ mỗi lần nghe tiếng chuông “leng keng… leng keng” quen thuộc của mấy chú bán kem ở tuốt đằng xa là tôi lại ba chân bốn cẳng chạy đi kiếm má để xin tiền. Má thương thì má móc túi cho vài đồng, nhưng cũng có những bữa hụt tiền má không cho. Mà ngộ lắm, có những lúc má vừa thương tình cho tiền xong, hí hửng cầm chạy ra thì ông bán kem đã đạp xe đi mất tiêu từ đời thuở nào, làm đứa con nít như tôi hồi đó tiếc hùi hụi cả buổi trời.
Lời Kết
Năm nay tôi đã 37 tuổi rồi. Quãng thời gian bôn ba trên đất Nhật Bản này giúp tôi tự lập, đi làm có tiền đàng hoàng. Bây giờ thèm kem lúc nào thì cứ việc bước ra siêu thị mua lúc đó, chẳng cần phải chờ đợi ai, cũng chẳng cần phải xin tiền má như ngày xưa nữa.
Dù là như vậy, kem bây giờ tuy ngon, hiện đại nhưng cái “hương vị của tuổi thơ” ngày ấy thì vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được nữa rồi. Nó đã gác lại phía sau, chỉ còn là những hoài niệm nằm yên ắng trong một góc ký ức.
Nhưng mà suy cho cùng, cuộc sống là vậy phải không quý vị? Thời gian nếu không trôi qua, con người ta không già đi, thì làm sao mình có được những kỷ niệm quý giá để mà nhớ, mà thương?
Cảm ơn quý vị độc giả đã lắng nghe những dòng tâm sự của tôi. Chúc mọi người một ngày vui vẻ!