Kỷ niệm sinh nhật tuổi 37 lần này tại Nhật Bản mang lại cho tôi nhiều cảm xúc khó tả…
Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ coi sinh nhật là một dịp quá đặc biệt. Với tôi, ngày đó đơn giản chỉ là một cột mốc để biết rằng mình đã bước qua một tuổi mới — lớn hơn một chút, và cũng thấy mình… “già” hơn một chút 😄.
Những ký ức về một điều “xa xỉ”
Hồi còn nhỏ, chuyện tổ chức sinh nhật không phổ biến như bây giờ. Khi đó, chỉ những gia đình thực sự khá giả mới có điều kiện làm tiệc cho con cái. Vì vậy, trong suy nghĩ của nhiều người Việt thuộc thế hệ chúng tôi, sinh nhật dần trở thành một điều gì đó hơi “xa xỉ”.
Dù hiện tại xã hội đã thay đổi, trẻ em được quan tâm tổ chức sinh nhật nhiều hơn, nhưng nhìn chung, người Việt vẫn thường không đặt nặng ngày sinh như các nước phương Tây. Có lẽ, văn hóa truyền thống vẫn coi trọng ngày giỗ — ngày tưởng nhớ người đã khuất — hơn là ngày sinh. Tôi cũng đã quen với điều đó: không bánh kem, không quà cáp, cũng chẳng cần lời chúc. Một ngày trôi qua như bao ngày khác, nhẹ nhàng và bình thường 🙂.
Thay đổi góc nhìn về những niềm vui thực tại
Nhưng càng lớn, tôi lại càng suy nghĩ khác đi một chút. Người đã mất thì không còn cảm nhận được gì nữa, còn người đang sống lại rất cần niềm vui, sự quan tâm và những khoảnh khắc đáng nhớ để gắn kết với nhau. Tôi tự nhủ rằng có lẽ suy nghĩ này nên được thay đổi — và nếu có thể, tôi muốn bắt đầu kiến tạo những niềm vui ấy từ thế hệ sau của mình 💭.
Kỷ niệm đáng nhớ tại bộ phận điện – công ty Miyake
Sinh nhật năm nay đối với tôi là một trải nghiệm khá đặc biệt. Những người đồng nghiệp Nhật Bản trong bộ phận điện tại công ty Miyake nơi tôi làm việc đã tặng tôi một cái bánh sinh nhật thật lớn 🎂✨.

Nói thiệt, lúc đó tôi ngại đến mức muốn… “độn thổ” luôn 😅. Bản tính tôi vốn không quen nhận quà, dù là từ gia đình hay bạn bè thân thiết, chứ đừng nói chi là đồng nghiệp ở nơi làm việc. Trước đó, tôi cũng đã bày tỏ rằng mình không có ý định tổ chức gì, nên mong mọi người không cần tặng quà. Nhưng cuối cùng, họ vẫn dành cho tôi sự quan tâm chân thành đó, khiến tôi không thể từ chối và cảm thấy vô cùng xúc động.
Dù có chút bối rối ban đầu, nhưng tôi thật sự biết ơn sự tử tế của những người đồng nghiệp Nhật Bản ❤️.
Chút ngọt ngào sẻ chia
May mắn là tôi lại rất thích đồ ngọt 😋 nên chiếc bánh ấy hoàn toàn “hợp gu”. Tôi đã cắt bánh thành các miếng nhỏ và mời những người Việt khác ở công ty ăn chung cho vui. Có hai người không ăn, vậy là tôi lại được “bonus” thêm một miếng nữa 😆🍰.
Một kỷ niệm nhỏ, một miếng bánh ngọt, nhưng lại là một dấu ấn đáng nhớ trong hành trình làm việc của tôi tại Nhật Bản.
Những khoảnh khắc nhỏ như vậy khiến tôi càng trân trọng cuộc sống ở Nhật Bản hơn. Nếu các bạn quan tâm đến những trải nghiệm khác của tôi tại đây, thì có thể đọc thêm bài viết về mùa xuân và hoa anh đào:
👉 Mùa xuân thứ sáu và cái duyên với hoa anh đào
Đôi khi việc học cách đón nhận sự quan tâm cũng đem lại một niềm hạnh phúc thật nhẹ nhàng phải không!
Pingback: Mùa xuân thứ sáu và cái duyên với hoa anh đào - HO DUY LOI